临江仙·柳外轻雷池上雨
宋代 - 欧阳修
liǔ wài qīng léi chí shàng yǔ ,
柳外轻雷池上雨,
yǔ shēng dī suì hé shēng 。
雨声滴碎荷声。
xiǎo lóu xī jiǎo duàn hóng míng 。
小楼西角断虹明。
lán gān yǐ chù , dài dé yuè huá shēng 。
阑干倚处,待得月华生。
yàn zǐ fēi lái kuī huà dòng ,
燕子飞来窥画栋,
yù gōu chuí xià lián jīng 。
玉钩垂下帘旌。
liáng bō bù dòng diàn wén píng 。
凉波不动簟纹平。
shuǐ jīng shuāng zhěn , páng yǒu duò chāi héng 。
水精双枕,傍有堕钗横。
这首词写的是夏季傍晚阵雨过后,一时之情状,画所难到,得未曾有。
词的上阕写室外景色,轻雷疏雨,小楼彩虹,雨后晚晴,新月婉婉,尤其是“断虹明”三字和“月华生”三字的妙用,把夏日的景象推到了极美的境界。